trọng sinh chi tô trạm

Truyện Trọng Sinh Chi Tô Trạm - Chương 14. Người mà Tô Trạm đời trước tiếp xúc, nói chung đều là giống như hắn ỷ vào thế lực trong nhà, chỉ biết ăn trơi chác táng, cho nên, lần đầu gặp phải thần đồng giống như tiểu hồ ly như vậy có chút không kiên nhẫn, lại chỉ có thể hừ hừ mà trừng mắt liếc y Mà vài ngày trước, y bị bắt cóc, vì mình mà sống chết không rõ. Tô Phiếm chú ý đến động tĩnh liền quay đầu lại thấy là Tô Trạm, nở một nụ cười thật tươi, lắc lắc quyển sách trong tay, nói với Tô Trạm: "A Trạm, mau đến đây, anh kể chuyện cho em nghe. Chuyện xưa dân gian của Miến Điện này rất thú vị đó.". Cùng đọc truyện Trọng Sinh Chi Tô Trạm của tác giả Dung Tử Hành Hành tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Editor: Mã Mã. Thể loại: Cận đại, trọng sinh, huynh đệ niên thượng, chiến tranh, phúc hắc ngoan độc bị cuồng ngược cường công, ngạo kiều tạc mao mỹ thụ, công cực sủng thủ, 1vs1, HE. ️ Đọc truyện tranh Trọng Sinh Đoàn Sủng: Phu Nhân Ảnh Đế Vừa Nghèo Vừa Dữ [Trọng Sinh Đoàn Sủng : Ảnh Đế Phu Nhân Vừa Nghèo Vừa Hung] Chap 4 Full Tiếng Việt bản đẹp chất lượng cao, cập nhật nhanh và sớm nhất tại DichTruyen Đọc truyện Trọng Sinh Chi Tô Trạm của tác giả Dung Tử Hành Hành, đã Full (Full). Bạn có thể xem trên điện thoại, PC, Máy tính bảng. Home Site De Rencontre Sans Abonnement Totalement Gratuit. Trọng Sinh Chi Tô Trạm Editor Mã MãThể loạiCận đại, trọng sinh, huynh đệ niên thượng, chiến tranh, phúc hắc ngoan độc bị cuồng ngược cường công, ngạo kiều tạc mao mỹ thụ, công cực sủng thủ, 1vs1, chương 96 chương92 chính văn, 4 phiên ngoại Mỗi con người khi sinh ra đều đã được số phận an bài, sinh ra như thế nào và rồi chết như thế nào? Càng sống trong nhung lụa yêu thương thì con người dễ dàng sa ngã. Như nam chính trong câu chuyện này là thiếu gia nhà họ Tô tên là Tô Trạm. Ở đời trước là một phá gia chi tử không chịu học hành đàng hoàng chỉ toàn ăn chơi lêu lỏng, không việc tồi tệ gì mà không làm bất hiếu cả với cha cùng bị anh trai cùng cha khác mẹ mà chính mình vẫn luôn không coi ra gì giết đến khi hắn đạp nước sống lại ở trong cái ao trước nhà mình, một phát liền trở lại lúc 8 này, hắn chỉ muốn sống cho ra dáng con người.“Chết do nước mà sinhra cũng do nước, tiểu thiếu gia liền gọi là Tô Trạm đi, tự là Tử Thâm, sẽ lớn lên thật tốt.”Vào năm ba tuổi đó, thầy tướng số là một cao nhân, một câu liền thành lời tiên Xin hãy tin tưởng, đây không phải là ngược văn ~= =~Kỳ thật đã nghĩ thông suốt, quyển sách này về một số khía cạnh viết không giống, không biết mọi người có biết hay không có một nhóm quân nhân như vì Thế chiến II và nội chiến, bị ép lưu lại ở khu Tam Giác Vàng ở Miến Điện, không thể quay về Trung Quốc, lãnh đạo Đài Loan lúc đó cũng không cần bọn thể nói là một nhóm cô nhi ngoại quốc bị vứt bỏ, bọn họ lên chiến trường đánh với người Nhật có một vài người cuối cùng bị ép phải chôn xương nơi đất khách quê người, hoặc là trở thành cô nhi ngoại quốc không có quốc tịch. Trịnh trọng lấy văn này, tưởng niệm những người tòi mấu chốt Vai chính Tô Trạm ┃ Vai phụ Tô Phiếm, Mục Thiên giá Dung Tử Hành Hành Editor Mã MãThể loạiCận đại, trọng sinh, huynh đệ niên thượng, chiến tranh, phúc hắc ngoan độc bị cuồng ngược cường công, ngạo kiều tạc mao mỹ thụ, công cực sủng thủ, 1vs1, chương 96 chương92 chính văn, 4 phiên ngoại Mỗi con người khi sinh ra đều đã được số phận an bài, sinh ra như thế nào và rồi chết như thế nào? Càng sống trong nhung lụa yêu thương thì con người dễ dàng sa ngã. Như nam chính trong câu chuyện này là thiếu gia nhà họ Tô tên là Tô Trạm. Ở đời trước là một phá gia chi tử không chịu học hành đàng hoàng chỉ toàn ăn chơi lêu lỏng, không việc tồi tệ gì mà không làm bất hiếu cả với cha cùng bị anh trai cùng cha khác mẹ mà chính mình vẫn luôn không coi ra gì giết đến khi hắn đạp nước sống lại ở trong cái ao trước nhà mình, một phát liền trở lại lúc 8 này, hắn chỉ muốn sống cho ra dáng con người.“Chết do nước mà sinhra cũng do nước, tiểu thiếu gia liền gọi là Tô Trạm đi, tự là Tử Thâm, sẽ lớn lên thật tốt.”Vào năm ba tuổi đó, thầy tướng số là một cao nhân, một câu liền thành lời tiên Xin hãy tin tưởng, đây không phải là ngược văn ~= =~Kỳ thật đã nghĩ thông suốt, quyển sách này về một số khía cạnh viết không giống, không biết mọi người có biết hay không có một nhóm quân nhân như vì Thế chiến II và nội chiến, bị ép lưu lại ở khu Tam Giác Vàng ở Miến Điện, không thể quay về Trung Quốc, lãnh đạo Đài Loan lúc đó cũng không cần bọn thể nói là một nhóm cô nhi ngoại quốc bị vứt bỏ, bọn họ lên chiến trường đánh với người Nhật có một vài người cuối cùng bị ép phải chôn xương nơi đất khách quê người, hoặc là trở thành cô nhi ngoại quốc không có quốc tịch. Trịnh trọng lấy văn này, tưởng niệm những người tòi mấu chốt Vai chính Tô Trạm ┃ Vai phụ Tô Phiếm, Mục Thiên Chương. Cùng đọc truyện Trọng Sinh Chi Tô Trạm của tác giả Dung Tử Hành Hành tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Mã MãThể loạiCận đại, trọng sinh, huynh đệ niên thượng, chiến tranh, phúc hắc ngoan độc bị cuồng ngược cường công, ngạo kiều tạc mao mỹ thụ, công cực sủng thủ, 1vs1, chương 96 chương92 chính văn, 4 phiên ngoại Mỗi con người khi sinh ra đều đã được số phận an bài, sinh ra như thế nào và rồi chết như thế nào? Càng sống trong nhung lụa yêu thương thì con người dễ dàng sa ngã. Như nam chính trong câu chuyện này là thiếu gia nhà họ Tô tên là Tô Trạm. Ở đời trước là một phá gia chi tử không chịu học hành đàng hoàng chỉ toàn ăn chơi lêu lỏng, không việc tồi tệ gì mà không làm bất hiếu cả với cha cùng bị anh trai cùng cha khác mẹ mà chính mình vẫn luôn không coi ra gì giết đến khi hắn đạp nước sống lại ở trong cái ao trước nhà mình, một phát liền trở lại lúc 8 này, hắn chỉ muốn sống cho ra dáng con người.“Chết do nước mà sinhra cũng do nước, tiểu thiếu gia liền gọi là Tô Trạm đi, tự là Tử Thâm, sẽ lớn lên thật tốt.”Vào năm ba tuổi đó, thầy tướng số là một cao nhân, một câu liền thành lời tiên Xin hãy tin tưởng, đây không phải là ngược văn ~= =~Kỳ thật đã nghĩ thông suốt, quyển sách này về một số khía cạnh viết không giống, không biết mọi người có biết hay không có một nhóm quân nhân như vì Thế chiến II và nội chiến, bị ép lưu lại ở khu Tam Giác Vàng ở Miến Điện, không thể quay về Trung Quốc, lãnh đạo Đài Loan lúc đó cũng không cần bọn thể nói là một nhóm cô nhi ngoại quốc bị vứt bỏ, bọn họ lên chiến trường đánh với người Nhật có một vài người cuối cùng bị ép phải chôn xương nơi đất khách quê người, hoặc là trở thành cô nhi ngoại quốc không có quốc tịch. Trịnh trọng lấy văn này, tưởng niệm những người tòi mấu chốt Vai chính Tô Trạm ┃ Vai phụ Tô Phiếm, Mục Thiên Chương. Bên trong Tô trạch có phòng được sửa lại thành phòng hồ bơi bên trong, thậm chí còn có nơi có suối nước nóng. Chỉ có điều cái bể tắm đó nước quá sâu, từ sau khi Tô Trạm té xuống nước, đối với Trường Giang, Hoàng Hà, hồ nước, Hải Hà, dòng suối, ao hồ… tất cả những thứ có liền quan đến nước, vợ chồng Tô thị đều càng thêm cẩn thận tỉ mỉ, cho nên cố ý lấy ra một căn phòng, đào một cái hồ nhỏ, dẫn nước ấm vào, chuyên môn dùng để trẻ con trong nhà tắm, nhiều nhất chỉ có thể đến thắt lưng của Tô Trạm, ngồi xuống, cũng chỉ không qua được cái cổ của tiểu Tô Trạm. Mà Chung Ý Ánh vẫn không quá yên tâm, cùng Trần Nghi Lan tiến vào căn phòng đó nhìn mấy đứa nhỏ tắm Trạm lại mặc kệ!Bị Tô Phiếm và Mục Thiên Chương nhìn dáng vẻ không mặc quần áo của mình cũng không sao cả, mọi người đều là con trai, uhm, mặc dù bây giờ đều là con trai, nhưng mà cũng không có gì quá lớn lao, mọi người có mình cũng có, mình không có, người ta cũng không có. Nhưng mà mẹ của mình và Mục Thiên Chương đi vào cùng, chuyện này là sao vậy a!Tô Trạm đời trước có rất nhiều dấu vết tội ác, nếu như nói ưu điểm duy nhất đó kỳ thực vẫn có — Chuyện nam nữ hết sức dè dặt, sinh hoạt cá nhân ngược lại rất sạch sẽ. Hắn cảm thấy con gái quá yếu đuối, cảm thấy mình vừa dùng lực một chút đều sẽ bóp nát. Bạn đối xử với nàng tốt bao nhiêu, Tô Trạm từ nhỏ đến lớn được cưng chiều, căn bản cũng không biết nên làm thế nào để đối xử tốt với người ta; Bạn đối với nàng xấu xa, hắn cảm thấy chính mình một đại nam nhân đi khi dễ một nữ nhân yếu đuối, thật sự là mất mặt. Hơn nữa, Tô Trạm có chút cũng theo Tô tướng quân, không cẩn thận đối với con gái lại là tính khí nóng nảy không chịu nổi, nói chuyện với con gái nhiều hơn vài câu liền không tự giác mà bắt đầu đỏ mặt, dứt khoát liền tiếp là, Tô Trạm trước khi chết, 28 tuổi còn chưa từng đứng đắn nói chuyện yêu đương, ngoại trừ vài nhân duyên mong manh ngắn ngủi. Người khác lúc đi chơi cùng con gái, hắn thì lại đang chơi bài bạc, uống rượu. Cho nên, dưới cái nhìn soi mói của hai người phụ nữ tắm rửa, Tô nhị thiếu ngay tại trận mặc kệ!Tô Phiếm và Mục Thiên Chương từ sớm đã cởi sạch trơn tuỳ ý cho người lám giúp bọn họ tắm rửa từ đầu đến chân, cũng sắp sạch sẽ rồi, liền không thể chờ đợi được nữa mà nhảy vào trong bể tắm. Nhưng mà, khiến cho Tô Trạm cảm thấy kỳ quái lại chính là, trên chân của Mục Thiên Chương lại luôn mang thấy hai người ở trong ao quẩy nước thì Tô Trạm gắt gao bám vào chân của mẹ của mình, mặc quần sóoc và áo thun ba lỗ, như thế nào cũng không chịu cởi ra! Chung Ý Ánh trước tiên là dùng giọng điệu ôn hoà dỗ một trận, ngay cả Trần Nghi Lan – Mẹ của Mục Thiên Chương cũng ngồi xổm xuống muốn khuyên Tô Trạm, mà người sau cứng đầu cứng cổ lắc lắc cái đầu nhỏ chính là không chịu buông tay. Chung Ý Ánh tính tình dễ chịu cũng không chịu nổi, cũng không biết cái tính cách cổ quái này của con trai mình lại từ chỗ nào không vừa ý.“Rốt cuộc là như thế nào? Con xem, A Phiếm và Chương Nhi đều sắp tắm xong rồi, con còn chưa tắm rửa, đợi cha con về rồi không kịp ăn cơm trưa đó.” Tô phu nhân giọng điệu mang theo một chút trách cứ mà Trạm mím môi uỷ khuất đến nổi có thể buộc đầu con lừa*, nhưng chính là không chịu buông tay. Hắn làm sao có thể nói ra đây? Lẽ nào phải nói với mẹ rằng, bởi vì hai người đều là phụ nữa, có hai người ở đây con tắm không được? Nhưng lời nói này lại không nói ra được, ba đứa con trai bây giờ đều là mấy đứa con nít lông cũng chả có, thấy mẹ của mình và Mục Thiên Chương đều không đem bọn họ xem là giống đực!* 苏湛憋屈地嘴巴都能拴头驴 Ai biết chỗ này edit thế nào, chỉ dùm Mã với!Tô Phiếm ở một bên nghiêng đầu cả người ướt sũng mà kêu Tô Trạm “Em trai, chúng ta tắm xong rồi, em mau xuống đây đi!” Mục Thiên Chương vốn là cả đầu đều chìm xuống nước, ộc ộc một tiếng cũng ngoi lên mặt nước, lau nước trên mặt một cái, nhìn Tô Trạm lại bắt đầu vẻ mặt không được tự nhiên, đột nhiên như hiểu ra được điều gì đó, thế là di chuyển đến mép hồ, trong mắt thoáng qua ý cười ranh mãnh “Dì Chung, mẹ, hai người ra ngoài đi. Hai người ở đây, A Trạm mới không chịu tắm đó!”Chung Ý Ánh nghe Mục Thiên Chương nói lại kinh ngạc mà hỏi Tô Trạm “Trạm Nhi con đây là đang xấu hổ sao? Con tiểu quỷ này mới bao nhiêu tuổi a, còn phân biệt nam nữ!” Nói đến vế sau lại nhịn không được mà mỉm cười, ngay cả Trần Nghi Lan đứng ở bên cạnh cũng mỉm cười theo, không nghĩ đến đứa nhỏ này bình thường chẳng ngại ngùng gì, lại cũng biết ngượng ngùng. Tô Phiếm thì càng che miệng mỉm là, Tô Trạm ôm lấy chân của mẹ nổi trận lôi đình, nhưng vẫn không còn cách nào khác mà kiềm chế không đỏ mặt “Con muốn tự mình tắm, hai người đều đi ra ngoài đi, đừng xem, đừng xem!” Nói rồi còn thật sự vươn tay đẩy mẹ hắn đi ra ngoài Ý Ánh không lay chuyển được hắn, nhẹ nhàng điểm lên ót hắn một cái, còn dặn dò Tô Phiếm, Mục Thiên Chương đừng quậy cùng Tô Trạm trong nước, sau khi dặn dò người làm trông coi Tô Trạm kỹ lưỡng, lúc này mới cùng Trần Nghi Lan đi ra cùng toàn bộ còn lại đều là Trạm thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi cảm giác không được tự nhiên đã bay hết, cái áo may ô và quần lót ướt sũng dính vào người thoáng cái bị hắn lột xuống, lộ ra cánh tay nhỏ, cẳng chân nhỏ trắng trắng mềm mềm, quả thực là giống như được làm từ bánh trôi. Mục Thiên Chương nhìn chằm chằm thân thể nhỏ bé của Tô Trạm lộ ra, cảm thán một câu “Thật trắng, thật dễ nhìn.” Tô Phiếm lại không vui nổi, đi tới trước mặt Mục Thiên Chương che khuất tầm mắt của y, nói với Tô Trạm “Em trai, mau xuống tắm đi!”Tô Trạm không trả lời Tô Phiếm, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào suối nước nóng, nhìn một lát lại đi đến bên cạnh để cho người làm tắm rửa sạch sẽ tỉ mỉ cho mình một lần, mặc cho Tô Phiếm và Mục Thiên Chương kêu như thế nào hắn cũng không xuống. Thấy Tô Trạm không xuống, Tô Phiếm vốn muốn cùng em trai tắm rửa cũng cảm thấy vô vị, dứt khoát ra khỏi suối nước nóng cũng không lạnh, thế là trèo lên, lạch cạch lạch cạch chạy đến bên cạnh Tô Trạm, để cho người làm lui qua một bên, “A Trạm, anh trai giúp em gội đầu!” Tô Trạm ngồi trên cái ghế nhỏ mặc cho Tô Phiếm bắt đầu thoa xà phòng ra, tay của Tô Phiếm nhỏ nhỏ, mềm mềm, lực đạo cũng không đủ, nhưng mà lại ấm áp mềm mại, giống như là sợ đụng hư mình vậy, ngược lại cũng thoải mái. Thẳng đến khi chính mình cảm thấy buồn ngủ, đang nửa mở nửa nhắm mắt mà hưởng thụ sự phục vụ của Tô Phiếm, bỗng trên người bị ướt một trận, lại là Mục Thiên Chương cũng đi lên, trong tay đang cầm cái gáo múc nước “Em trai Tô Trạm, anh cũng giúp em tắm rửa!”Tô Trạm ngược lại tỏ vẻ tỉnh táo ngồi thẳng dậy, làm như chuyện đương nhiên mà chuẩn bị hưởng thụ sự phục vụ của hai người — Trực tiếp đem Tô Phiếm và Mục Thiên Chương tưởng tượng thành công nhân tắm rửa. Uhm, hai đứa nhỏ này nếu như đi làm công ở nhà tắm, vẫn là có thể lăn lộn kiếm ăn, đại thiếu gia chín tuổi nào đó trong lòng nghĩ như vậy.Mã Tui bó tay với ẻm rồi!Mục Thiên Chương chỉ cảm thấy cả người Tô Trạm mềm mềm nộn nộn, quả thực là trơn không nhám tay, giống như là tơ lụa trắng như tuyết thượng hạng. Màu da của Tô Trạm giống như màu da của Chung Ý Ánh, không giống với Tô Phiếm trắng nõn thanh tú, mà là một loại trắng ngà như ngà voi, tôn lên khuôn mặt lấm tấm nước lại hiện ra trắng đen rõ ràng, hai loại màu sắc đơn giản, lại làm cho người ta có một loại cảm giác tươi đẹp. Mục Thiên Chương chỉ cảm thấy Tô Trạm thoạt nhìn giống như một con búp bê trắng như tuyết, nhưng trái lại trong lòng ngứa ngáy, rất muốn cắn một phát trên cánh tay nhỏ nhỏ mềm mềm trong veo của Tô Trạm. Chỉ có điều, hắn giống Tô Phiếm, hai người đều là thân thể gầy teo yếu ớt, còn không chắc khoẻ bằng Trạm đang híp mắt giống như mèo con lười biếng hưởng thụ chủ nhân vuốt ve, cảm thấy Tô Phiếm đấm bóp da đầu thật không tệ, Mục Thiên Chương thì, rửa cũng đủ tỉ mỉ, rất là hài lòng. Mà Mục Thiên Chương tắm rửa sạch sẽ nửa người trên của Tô Trạm, ánh mắt lại di chuyển xuống dưới, trộm nhìn vật nhỏ màu hồng nhạt giữa hai chân của bé trai lại nổi lên tâm tư chơi đó, người nào đó đang hưởng thụ sự phục vụ bất thình lình bị Mục Thiên Chương nắm lấy chỗ yếu, mạnh mở mắt ra, sắc mặt đỏ lên cả giận nói với Mục Thiên Chương “Mục Thiên Chương, tên khốn nạn! Buông ra, ở đây không cần anh rửa!” Mặc dù thân thể của hắn vẫn chỉ là búp bê 9 tuổi, nhưng mà thân là con trai, thứ quan trọng nhất bị người ta nắm lấy cũng là chuyện khiến cho người ta khó mà chịu Thiên Chương lại cười hì hì mà nhéo cái chỗ mềm mềm như con sâu nhỏ đó không buông tay, “Mẹ anh nói, chỗ này là chỗ quan trọng nhất của con trai, nên phải tắm rửa sạch sẽ anh trai em giúp em rửa.”Tô Trạm kiềm nén đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đáng tiếc Mục Thiên Chương sức lực lớn hơn hắn, hắn lại không dám trực tiếp nhúc nhích thân thể, cứng ngắc mà đem tiểu kê kê từ trong tay y lôi ra ngoài, nâng tay đẩy Mục Thiên Chương là đùa giỡn lưu manh ngay trước mặt hắn phải không! Nói như thế nào thì nội tâm của Tô Trạm cũng là một người nam nhân trưởng thành, bị một đứa con nít 10 tuổi túm tiểu kê kê của mình thật sự là quá mất mặt rồi!May mà Tô Phiếm bảo hộ em trai nóng lòng, để cái gáo múc nước xuống giúp em trai đẩy Mục Thiên Chương ra, người sau lúc này mới buông tay. Tô Trạm vừa cúi đầu xuống, lúc này mới phát hiện, tiểu kê kê đáng thương của mình không hề tức giận mà nằm giữa hai chân, vốn là da thịt rất non nớt, bị Mục Thiên Chương nhéo vài cái, ngược lại giống như tiểu kê kho tàu, thấy được Tô Trạm hận không thể cúi đầu thổi thổi tiểu kê kê của mình.“ĐCM! Nếu như không thể dùng được, bản thiếu gia sẽ đem đồ của anh phế luôn!” Tô Trạm cắn răng nghiến lợi mà hướng Mục Thiên Chương cười đến ranh mãnh nói. Tô Phiếm vẫn chỉ là một đứa con nít cái gì cũng không hiểu, cúi đầu liếc nhìn, chính là hơi đỏ một chút, chắc hẳn là không có bị kéo đứt đâu, thở phào nhẹ nhõm ung dung nói “Em trai, chắc hẳn vẫn có thể dùng được mà, không tin em đến nhà vệ sinh đi tè thử xem.” Theo như Tô Phiếm thấy, tác dụng của cái chỗ đó chính là quyết định ở chỗ đi Trạm nghe lời giải đáp của Tô Phiếm, trong lòng quả nhiên vẫn chỉ là đứa con nít miệng còn hôi sửa, tác dụng của cái chỗ này rất lớn đó! Nhưng cũng chỉ có thể đỏ mặt không biết trả lời như thế nào, đơn giản hung dữ trừng mắt nhìn Mục Thiên Chương mà hừ hừ. Chỉ có điều mặt mày của hắn dễ nhìn, trừng lên chỉ làm cho Mục Thiên Chương cảm thấy dáng vẻ tức giận của Tô Trạm càng thêm đáng Thiên Chương ngược lại hiểu chuyện, thần bí hề hề mỉm cười “Có thể dùng hay không, còn chưa biết đâu, haha.”Tô Trạm lỗ mũi tức giận mà hừ một tiếng, liếc Mục Thiên Chương trần như nhộng một cái, cái chỗ đó mặc dù còn chưa trổ mã, không biết có phải là bởi vì nguyên nhân tuổi tác vẫn lớn hơn một chút hay không, mà lại so với mình và Tô Phiếm còn lớn hơn một chút, tương lai tiền đồ sáng lạn. Mang theo giọng điệu của con nít trong trẻo mà cảnh cáo rằng “Thì sẽ đem của anh phế đi! Tránh khỏi sau này gây tai hoạ!”Tô Trạm sau khi đoạt lại bảo bối của mình cuối cùng cũng an tâm, hắn đối với bí mật của Mục Thiên Chương đã để ý từ rất lâu — Đó chính là, Mục Thiên Chương bất kể lúc nào cũng phải mang một đôi vớ màu trắng và thật dày, thời tiết ở Miến Điện rất nóng, ngoại trừ trường hợp chính thức, thì ngay cả Chung Ý Ánh luôn nói phép tắc, trọng gia giáo cũng đồng ý để cho hai anh em họ mang giày xăng đan, mà không phải là trang phục vớ trắng giày da trước có mấy lần bọn họ chơi trong phòng trẻ em và trong phòng của Tô Trạm, Mục Thiên Chương cũng không cởi vớ ra, khí trời nóng nực, hắn nhìn còn thấy nóng thay Mục Thiên Chương. Nhưng mà, Tô Trạm cho rằng đó chỉ là do Mục Thiên Chương thích mà thôi. Cũng giống như có vài đứa con nít thích ăn thịt không thích ăn rau thấy Mục Thiên Chương tắm rửa xong rồi, vớ vừa dày vừa ướt sủng mà vẫn còn dính vào chân không chịu cởi ra, Tô Trạm lần này thấy kì lạ, chỉ vào chân Mục Thiên Chương nói “Mục Thiên Chương, anh làm gì mà mang vớ cả ngày vậy? Cởi ra đi!”Mục Thiên Chương vốn dĩ còn cùng hai anh em Tô gia cười hì hì chơi đùa, thần sắc lại bỗng chốc thay đổi, vẻ mặt hiện lên vẻ lo lắng. Y buông tay Tô Trạm ra, đứng dậy lạnh nhạt nói “Không có, chính là thích mang thôi. Chúng ta đi ra ngoài đi, phải ăn cơm nữa.”Tô Phiếm và Tô Trạm ngược lại cùng nhau không nghe theo và không buông tha. Tô đại thiếu gia thậm chí còn nhớ đến câu chuyện quấn chân mà mẹ cả đã kể cho y nghe, “A, Mục Thiên Chương, chân của anh có phải là cũng bị quấn lại không! Cho nên cả ngày đều mang vớ, không dám cho chúng ta xem.”“Tô Phiếm, nói bậy bạ gì đó, con gái mới quấn chân!” Tô Trạm rất hứng thú mà trừng mắt nhìn vào đôi vớ của Mục Thiên Chương Thiên Chương lại bỗng nhiên mỉm cười “Hai người thật sự muốn xem?”“Đúng, muốn xem.” Người nào đó và anh trai của mình đều là một dáng vẻ tràn đầy lòng hiếu kỳ mà gật gật đầu, trong lòng nghĩ, tiểu kê kê của lão tử cũng bị ngươi nhéo cả nửa ngày rồi, nhìn chân của ngươi thì tính là cái gì mặt của Mục Thiên Chương đã khôi phục lại như bình thường, khoé miệng cười không đứng đắn, y cởi vớ trên chân phải xuống, vứt qua một bên. Tô Trạm và Tô Phiếm tập trung nhìn chằm chằm, ngược lại muốn “xuỵt” y một chút — Chân trắng nõn béo béo, đầu ngón chân rất dài, có một loại cảm giác không giấu được mà muốn cố gắng sinh Trạm bĩu môi một cái, trong lòng nghĩ, đứa nhỏ này cố tỏ ra vẻ huyền bí làm cái gì chứ, “Lại không phải chân của thiên kim đại gia, anh giấu –“Lời Tô Trạm còn chưa dứt, đã nghe thấy một tiếng kinh ngạc của Tô Phiếm–Chỉ thấy mắt cá chân trái của Mục Thiên Chương bị bỏng đến nỗi da dẻ hỏng bét, có chỗ bị bỏng lại có chỗ không bị bỏng đan xen nhau, màu sắc trắng, hồng, đen làm cho chân trái của y quả thật khiến cho người ta nhìn không nổi, mang theo một sự khủng bố dữ tợn. Mà đầu ngón chân vốn là nên giống chân phải, trắng nõn đáng yêu, đều bị xoắn xuýt, giống như là người lùn chưa trưởng thành, mà ngón chân út chỉ còn lại một nào, y cả ngày đều mang vớ không cởi Tô Phiếm và Tô Trạm đều bị chân của mình doạ đến, Mục Thiên Chương ngược lại đối với phản ứng của bọn họ không quá để ý, ai thấy được chân trái của y phỏng chừng đều là cái dáng vẻ này, anh em Tô gia xem như là sức chịu đựng tốt rồi.“Sao lại bỏng thành như vậy?” Tô Phiếm mặc dù không thích Mục Thiên Chương đoạt em trai của mình, nhưng mà thấy chân y như vậy, y cũng rất không thể tiếp thu, đây ắt hẳn là rất đau đi?Mục Thiên Chương chỉ mỉm cười, cả người đều trần như nhộng, cơ thể trắng nõn thon dài, so với chân trái dữ tợn tạo thành sự đối lập hoàn toàn.“Lúc mình một tuổi, anh cả còn chưa hiểu chuyện lắm, cùng mình chơi đùa, muốn đem mình ném vào trong nồi nấu thuốc phiện. Chỉ có điều, may mà chỉ ném một chân vào.” Mục Thiên Chương hời hợt mà kể, một bên mang vớ Trạm trong lòng nghĩ, Mục Thiên Chương và Trần Nghi Lan nếu không phải thành tinh mà nói, có lẽ cũng sống không tới bây giờ. Lúc Tô Trạm tỉnh lại phát hiện mình đã ở trong nhà ở Yangon, chỉ là bên cạnh trống trơn, lần này tỉnh lại, không có người nào đó ở bên cạnh mình. Hắn phỏng đoán rằng mình chỉ là vừa sợ hãi vừa phẫn nộ ở trong nước quá lâu, cho nên bây giờ đứng dậy chỉ là có chút mệt mỏi. Nghĩ đến Tô Phiếm, Tô Trạm vén chăn xuống ở bên này tốt hơn ở Mạnh Quả, lớn hơn Mạnh Quả, mà bây giờ cả một tầng, ngay cả bóng người cũng không thấy ai, sự xa hoa và đẹp đẽ của nó thể hiện rõ ràng cả căn nhà trống rỗng. Tô Trạm đi ra khỏi phòng, thoáng suy nghĩ một chút, ngược lại đi về hướng thư phòng của cha.“Bạch –” Tô Chính Cương vỗ bàn bỗng nhiên đứng dậy, đè nén sự phẫn nộ nói “Nói với Đảng Cộng Sản Miến Điện, chúng nó nếu như động vào một sợi lông của con trai tôi, đừng nói đến đem địa bàn trả cho chúng nó, lão tử phải đem chúng nó đuổi đến núi ở biên giới Trung Quốc – Miến Điện! Muốn uy hiếp tôi cũng không phải dễ đâu!”“Dạ, tướng quân, vậy, vậy tôi liền cứ thế này mà trở về?” Triệu phó quan bên này Ý Ánh cau mày kéo kéo áo của Tô Chính Cương biểu thị ông ngồi xuống “Chính Cương, anh như vậy là muốn hại chết A Phiếm sao?” Ngược lại nói với Triệu phó quan “Anh trước tiên hồi âm với bọn họ, mọi việc đều có thể thương lượng, nhưng mà tuyệt đối phải bảo đảm sự an toàn của đại thiếu gia. Nhưng mà, giống như lời của tướng quân nói, nếu như A Phiếm hễ thiếu đi một cọng lông măng nào, chúng ta tuyệt đối không chịu để yên.”Chung Ý Ánh nét mặt thanh tú xinh đẹp, tính tình dịu dàng, từ trước đến nay nói chuyện đều là ôn nhu nhỏ nhẹ, lúc này chỉ vài câu nói, nói năng lại rất có khí phách mang theo sự nghiêm nghị, nghe được khiến cho Triệu phó quan và một nhóm sĩ quan cao cấp theo bọn họ đến Yangon trong lòng đều cảm thấy run lên. Lúc Tô Trạm đẩy cửa tiến vào, thấy được chính là cảnh tượng như vậy, thấy hắn tỉnh lại, Chung Ý Ánh vội vàng nắm lấy tay của Tô Trạm, từ trên xuống dưới kiểm tra một lượt, lúc này mới hoàn toàn yên tâm, nhưng mà thấy được con trai nhỏ thì liền nghĩ đến con trai lớn đang rơi vào trong tay địch, trong lòng lại càng thêm đau Chính Cương đi qua một phen ôm lấy con trai nhỏ, nói rằng “A Trạm, chúng ta lúc tìm con, con đang ở dưới nước, sao lại chỉ có một mình con?”Tô Trạm lúc này được ôm vào lòng cha, chỉ cảm thấy cảm giác vô cùng an toàn trước nay chưa từng có, nhưng hắn biết, sự bình yên lúc này của hắn là dựa vào Tô Phiếm mà đổi lại.“A Phiếm để con trốn dưới nước, y một mình dẫn mấy người kia chạy đi, nhưng mà chưa chạy được bao xa liền bị bắt lấy.” Nghĩ đến một màn Tô Phiếm bị người ta bịt miệng ôm đi, Tô Trạm chỉ cảm thấy giống như có một bàn tay nắm thật chặc trái tim của người chỉ biết Tô Phiếm và Tô Trạm chạy riêng lẻ, mà Tô Phiếm vừa bị bắt, Tô Trạm cũng tránh được một kiếp, không nghĩ đến bên trong lại có nguyên do như con trai mí mắt híp lại, nét mặt buồn bực không vui, rất nhiều lời Chung Ý Ánh đã nói rất nhiều lần với Tô Trạm, nhưng lần này lại nói nữa, nàng biết Tô Trạm sẽ hiểu được, hai đứa con của Tô gia, dường như đều trưởng thành trong mùa hè chỉ im lặng mà nhìn con trai của mình “A Trạm, con phải nhớ lấy, đời này là A Phiếm đã cứu con. Sau này cho dù làm cái gì, con cũng phải nhớ y là anh trai của con, các con phải ở cùng nhau thật tốt, mãi mãi là hai anh em tốt.”Hắn vốn là muốn nhớ kỹ một đời này, đời trước là Tô Phiếm giết hắn, nhưng hắn bây giờ lại muốn nhớ rằng, là Tô Phiếm liều mạng mà cứu hắn và Tô Phiếm, một báo một trả, rõ nhớ đến ngày đó lúc mình vừa được sống lại, cầm con dao muốn đem Tô Phiếm làm thịt có bao nhiêu ấu trĩ tuỳ hứng vô tri. Nhưng bây giờ Tô Phiếm thật sự nguy hiểm tính mạng, hắn lại hoảng hốt lo lắng đến mức khó mà kìm chế được — Đó là anh trai của hắn, ngoại trừ cha mẹ trước mặt ra, trên thế giới này hiện nay y là người duy nhất cùng hắn có quan hệ huyết thống, người có thể buông tha tính mạng của mình để đổi lại sự an toàn cho được sống lại lần nữa trên cái thế giới này, một lần nữa làm Tô Trạm mà sống tiếp, Tô Trạm phát hiện, mỗi một bước mà hắn đi đều không giống với lúc trước. Cái thế giới này cũng không phải là cái thế giới lúc 9 tuổi ở đời trước — Ví dụ như nhiều thêm một Mục Thiên Chương, ví dụ như Nghiêm thúc thúc đời trước chưa bao giờ gặp mặt, ngay cả quen biết con trai của ông là Nghiêm Tòng Gia; Hắn bởi vì sự cẩn thận thật thà của Tô Phiếm mà lựa chọn ra ngoài đi học, lại đúng lúc gặp được công cuộc tẩy chay tiếng Hoa của Miến Điện, Tô Phiếm bị bắt…Tô Trạm cảm thấy, tất cả ở đây đều rất quen thuộc, nhưng cũng đồng thời xa lạ, hắn không biết mỗi một bước đi của mình có phải là sẽ giống như bây giờ mang theo phản ứng dây chuyền không ngờ tới hay không?Đời này, hắn muốn nghiêm túc mà sống, lại mới biết sống được nghiêm túc kỳ thực không hề dễ dàng. Tô Trạm thậm chí nghĩ lại mà sợ, lần ngoài ý muốn này sẽ đoạt mạng của Tô Phiếm hay không, giống như thế giới này ngoài ý muốn nhiều hơn một Mục Thiên Chương, cũng sẽ không ngoài ý muốn thiếu đi một Tô Phiếm phải không?Tô Trạm từ trước đến giờ chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như vậy, đối diện với thế giới quen thuộc nhưng đi mỗi bước đều không biết.“Cha.” Tô Trạm vòng tay qua cổ của Tô Chính Cương dựa đầu vào vai của ông, đem mặt vùi vào cổ của cha, hắn thở dài nói “Có phải là nếu như con không đồng ý đến Yangon học, thì A Phiếm sẽ không xảy ra chuyện hay không?”Có lẽ hắn nên giống như năm đó khóc lóc om sòm ăn vạ mà cự tuyệt đến Yangon học, hắn dựa vào cái gì, liền cảm thấy đời trước mình sống hơn 28 năm liền có thể nhẹ nhàng mà lựa chọn không giống như trước, cho rằng tất cả con đường đều sẽ theo như lộ tuyến đã tưởng tượng sao?Chung Ý Ánh thở dài, ở bên cạnh sờ đầu Tô Trạm “Đứa nhỏ ngốc, con sao lại có thể nghĩ như vậy? Nếu nói như vậy, đầu sỏ gây nên là ta và cha con, là chúng ta muốn các con đến đây đi học.”Tô Chính Cương ôm thân thể nhỏ bé mềm mại của con trai, vươn tay ra xoa xoa, lại vô cùng kiên định nói rằng “Con trai con yên tâm, chúng ta sẽ cứu A Phiếm trở về, con còn con nít, đừng nghĩ nhiều, được rồi, để mẹ dắt con đi ngủ đi.”Tô Chính Cương đối với con trai lớn thường không lên tiếng của mình không thể không nhìn với cặp mắt khác xưa. Ông biết mọi người đều cảm thấy Tô Phiếm xuất thân không tốt lắm, nhưng ông không ghét bỏ xuất thân của Tô Phiếm, chỉ là cảm thấy sự xuất hiện của Tô Phiếm hoàn toàn là ngoài ý muốn, hơn nữa mặt mũi của cô gái lúc đó cũng hoàn toàn không nhớ rõ, lúc dẫn Tô Phiếm xuất hiện, ông chỉ cảm thấy chính mình có một loại cảm giác bị tính nữa tính cách của Tô Phiếm cũng không phải là loại thẳng thắn nhanh nhẹn mà ông thích, thậm chí có lúc ông cảm thấy đứa nhỏ này âm u quá, cả ngày im lặng không nói chuyện, rất không khiến cho người khác yêu thích. Mặc dù Tô Trạm tính tình không tốt, thích ầm ĩ, nhưng thấy được chính là loại người hoạt bát thông minh, hơn nữa ông ngoại của Tô Trạm đối với ông có ân, mẹ của Tô Trạm là người mà cuộc đời này ông yêu nhất, Tô Trạm là đứa con mà ông và vợ đã chờ đợi từ rất lâu, Tô Chính Cương không thiên vị cưng chiều đứa con nhỏ cũng không nghĩ đến cho đến khi Tô Phiếm khiến mình không phải là rất có thể coi trọng đang ở thời khắc nguy cấp nhất, có thể để cho em trai trốn tốt, mình thì dẫn người xấu đi. Điều này khiến cho Tô Chính Cương cảm thấy, mặc dù y không phải là con trai của mình, coi như là người khác, cũng khiến cho ông kính nể. Ông cảm thấy sai lầm lớn nhất của mình là nhìn lầm Tô Trạm gật gật đầu, hắn tin tưởng người cha tướng quân của mình, hắn cũng tin tường, anh trai thông minh lanh lợi đó của mình sẽ không dễ dàng chết như Ý Ánh đút cho hắn một chút cháo liền để cho hắn đi ngủ. Bởi vì cảm thấy con nít bị hoảng sợ, nàng còn đặc biệt kêu người bỏ vào một chút thuốc an thần vào trong cháo lại không gây hại đến cơ thể, nhưng mà Tô Trạm sau khi buồn ngủ vẫn không quá an ổn. Hắn mơ một giấc mơ dài, trong mơ mình chỉ cảm thấy trái tim đau nhói dưới nước, lại mất đi sức lực. Mà Tô Phiếm trên bờ vốn là vẫn luôn mỉm cười vênh váo bình tĩnh, sau khi mình không còn động tĩnh, sắc mặt tái nhợt doạ người, thậm chí là tay run run kêu người khác vớt hắn lên từ trong nước. Hắn bị người ta vớt lên, có người thử hô hấp của mình. Mà Tô Phiếm trước tiên là không thể tin sửng sốt cả nửa ngày, sau đó mỉm cười ôm lấy thi thể của mình, chỉ có điều nụ cười đó thê lương đến quỷ dị, y còn ôm mình nói liên miên cái gì đó, chỉ có điều trong mơ hắn không thể nghe mà tràng cảnh vừa chuyển, hai người bọn họ đều trở thành con nít chạy a chạy trong sân trường, Tô Phiếm đè hắn xuống nước trốn, chính y cũng không quay đầu lại mà tiếp tục chạy, cứ thế mà chạy, lại bị màn đêm to lớn nuốt mà so với Tô Trạm thất hồn lạc phác khó chịu tự trách đến nỗi liên tục mơ thấy ác mộng, tình trạng của Tô Phiếm đương nhiên sẽ không tốt hơn chỗ Phiếm bị người ta bắt nhét vào trong bao tải, trực tiếp liền thả vào trong xe Jeep lái đi. Ở trên xe những người đó đem hắn moi ra từ trong bao tải, nhưng mà để phòng ngừa y hét lên, trong miệng vẫn như cũ nhét vào miếng vải. Tô Phiếm không dám hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì y đã sớm liếc thấy trong tay bọn họ đều có chạy chưa bao lâu, y liền bị trùm một miếng vải đen, nghĩ đến những người đó cũng vì phòng ngừa y nhìn loạn khắp nơi. Tô Phiếm không thấy được phong cảnh bên đường, chỉ cảm thấy mình chắc là trước tiên ra khỏi phố xá náo nhiệt, sau đó đi hướng về vùng ngoại ô. Y vẫn luôn thầm đếm trong lòng, đường xe chắc là một tiếng đến nửa tiếng, Tô Phiếm rất sợ hãi cũng rất căng thẳng, trong lúc đếm còn đếm sai nhiều lần, nhưng mà ước chừng theo dự tính, vẫn là ở trong phạm vi đến lúc y bị người ta ôm từ trong xe ra, đi một đoạn đường, lúc này mới dừng lại, sau đó bị lấy xuống miếng vải trùm đầu, Tô Phiếm dùng tay che đôi mắt, lúc này mới thích ứng được ánh sáng trong phòng, đây là một toà nhà bằng tre mà người Miến Điện thường đàn ông Miến Điện cầm đầu đi qua nhìn y một phen, cầm lấy sợi dây thừng buộc chặt tay chân y, lúc này mới dùng giọng Miến Điện kêu hai người khác chuẩn bị cơm tối, còn kêu người khác đặc biệt chú ý y, sau đó đi vào căn phòng Phiếm ở bên ngoài vài năm, tiếng Miến Điện, tiếng Thái Lan đều biết nói cũng nghe thủ lĩnh đi vào, vài người đàn ông nhàm chán vây quanh Tô Phiếm nhỏ giọng thảo luận, Tô Phiếm bị vây ngồi trong góc, chỉ rũ mí mắt, xem ra là bị doạ sợ rồi. Y không nói một lời mà chỉ ngồi ở một bên, trong lòng lại nghĩ rằng, không biết A Trạm có bị bắt hay không? Nếu như bị bắt tại sao không giam cùng một chỗ với mình, hay là bọn họ hai người đều bị tách ra mà giam?Một đôi ủng ngắn màu đen xuất hiện trước mặt Tô Phiếm, còn không đợi y phản ứng, Tô Phiếm liền cảm thấy có người nắm lấy tóc của y ép y ngẩng đầu lên, một người đàn ông mặt mũi điển hình của người Miến Điện, cười gằn nhìn Tô Phiếm, chỉ chỉ Tô Phiếm rồi dùng tiếng Miến Điện nói rằng “Tụi bây nói tên tiểu tử này thật sự trị giá một tiểu Mạnh Bổng sao?”“Nghe nói những người Trung Quốc rất xem trọng con trai, lại nói con trai của Tô tướng quân đó cũng không nhiều, chỉ có hai đứa, đây hẳn là có giá trị đi.” Một người đàn ông hít một hơi thuốc lá nói.“Đáng tiếc, để một đứa khác chạy được rồi, nếu không chúng ta bây giờ chính là muốn mười cái tiểu Mạnh Bổng cũng không thành vấn đề!” Người đàn ông Miến Điện ngồi ở bên cạnh người đàn ông đó tiếc hận Phiếm nghe được trong lòng run rẩy, bọn họ nói A Trạm chạy rồi! Điều đó có nghĩa là A Trạm không sao, hắn không bị bắt. Tô Phiếm lúc này bị người đàn ông đó bức tóc gắng gượng mà ngẩng đầu lên, động tác lỗ mãng làm cho da đầu y đau đớn, dù sao cũng là con nít, lúc này lại vừa kinh hãi vừa hoảng sợ, nhưng sau khi biết được Tô Trạm được bình an không có chuyện gì, vẫn là có chút vui mừng. Nếu như em trai tình tình nóng nảy của mình lạc đến nơi này, y thật không biết phải làm sao để bảo vệ được em trai. Lại nói em trai không giống y, từ nhỏ chưa từng ăn qua đau khổ. Tô Phiếm vẫn là thấy may mắn, bị bắt là mình, mà không phải là Tô Phiếm sau khi hơi an tâm, trong lòng dâng lên niềm hy vọng vô hạn, xem ra những người đó bắt mình là muốn uy hiếp cha, đã như vậy, vậy thì tạm thời y sẽ không bị giết chết, y nhất định phải chống được cho đến khi cha đến cứu y. Tô Phiếm mím môi quét qua bọn họ một lượt, ánh mắt bình tĩnh, quay mặt đi không nhìn bọn họ nữa.“Ác ác, tụi bây xem, đây chính là con trai cả của cẩu tướng quân đó.” Người đó dùng tiếng Miến Điện nói với những đồng bạn của chừng cảm thấy nhàm chán, người Miến Điện này biết nói tiếng Trung vậy mà có chút hứng thú dùng tiếng Trung hỏi Tô Phiếm, chỉ có điều, lời của y thực sự là nói tùm lum tùm la, Tô Phiếm hao tâm tổn trí phán đoán, còn phải cẩn thận tỉ mỉ đem vấn đề và đáp án của mình lọc qua một lần, cái gì có thể trả lời cái gì có thể nói, y ngàn vạn lần phải cẩn từ trong miệng của Tô Phiếm hoàn toàn không đào ra được thứ gì hữu dụng, vài người đàn ông liền phiền muộn, càng không để ý tới y. Lại đổi cách khác trêu chọc y, kêu y học tiếng chó sủa. Tô Phiếm rũ mắt suy nghĩ một hồi, y biết mình nếu muốn bây giờ dễ chịu một chút, tốt nhất là phải ngoan ngoãn kêu vài tiếng, nhưng mà đây không phải nói y là con trai của chó sao?“Tôi không làm.” Tô Phiếm thản nhiên mà từ chối.“Tên tiểu tử này là người thông minh! Mày kêu hay không!”Tô Phiếm cự tuyệt không nói nhiều, biết mình phải nhịn xuống, nhưng mà cái loại thái độ thanh cao đó lại chọc giận đám người Miến Điện đã từng bị Tô Chính Cương đánh bại này, trên chiến trường bọn họ bị Tô Chính Cương đánh đến nổi tè ra quần. Không dễ gì mới bắt được con trai của Tô Chính Cương, cảm giác một đứa con nít lớn lên lại làm ra vẻ mình là người nho nhã lại không đem bọn họ đặt vào trong mắt, điều này khiến cho một đám người đều nổi quả của việc nổi cáu là Tô Phiếm bị một cái tát, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn trong nháy mắt trở nên đỏ bừng. Tô Phiếm chỉ cảm thấy lỗ tai ong ong rung động, trên mặt nóng rát đau đớn. Y biết bọn họ bất quá chỉ là mang tiếng giận chó đánh mèo lên người mình, hận không thể biến cái tát này đánh lên mặt cha của mình. Chỉ có thể nhịn xuống đau đớn và hoảng sợ đem nước mắt kìm nén có điều người đàn ông lúc nãy đi vào trong phòng đi ra thấy một màn này, ngược lại lớn tiếng dùng tiếng Miến Điện đem mấy người đó trách cứ một phen, đại ý chính là đem Tô Phiếm đánh hỏng rồi, trong tay lấy cái lợi thế gì mà đàm Phiếm cuộn mình ở trong góc, trên mặt đau đớn không thôi, trong lòng kinh khủng, lại có thể khẳng định một lần nữa, y không chết Phiếm mỗi ngày ngoại trừ ăn cơm uống nước đi ngủ, chịu đựng ngôn ngữ và sự bạo lực ngẫu nhiên giày vò ra, chuyện duy nhất có thể làm chính là đợi. Mà Tô Trạm mặc dù bình yên vô sự ngốc ở trong phủ Tô tướng quân ở Yangon, đồng dạng cũng là tinh thần bị giày vò, chuyện hắn có thể làm là chờ ngày vừa tỉnh lại liền vội vàng ăn sáng, mò tới thư phòng của cha, mấy ngày gần đây bọn họ thương lượng chuyện của Tô Phiếm ở trong thư phòng. Vừa mới bắt đầu Tô Chính Cương không cho hắn vào, hắn gấp đến độ thật sự muốn cắn cha một cái, không cho hắn vào, để hắn ở trong phòng mình đợi, còn không bằng để hắn cũng bị mấy tên quân Cộng Sản Miến Điện hèn hạ đó bắt đi cho Ý Ánh mấy ngày nay tinh thần không yên, Tô Trạm ăn cơm không ngon, ngủ cũng không yên, khoé miệng và trong miệng con trai nhỏ đều là nổi mấy cái mụn nước, khiến cho Tô Chính Cương đáp ứng yêu cầu của Tô Trạm. Tô Trạm người nho nhỏ mỗi lần đều ngồi trong lòng Tô Chính Cương, hắn chỉ nghe thôi, không nói một lời im lặng mà nghe, ngược lại khiến cho Tô Chính Cương trong lòng buông lỏng, cũng liền đáp Trạm lúc này mới biết, chuyện đã không đơn giản như mình tưởng tượng, thế lực dính dáng phía sau tuyệt đối đã vượt qua tứ phương — Cộng Sản Miến điện không có cấu kết tạm thời cùng chính phủ, đâu ra lá gan lớn như vậy mà hành động ngay trong thành phố Yangon? Lãnh đạo Đài Loan đáp ứng ra mặt đàm phán, lại chậm chạp không đề cập tới vấn đề chính, cả ngày đánh thái cực, vì một đứa con trai của tướng quân mất đi địa bàn ở rừng núi miền Bắc Miến Điện, e là không phải là điều mà lãnh đạo có thể thấy Trạm thấy râu của cha càng ngày càng dày, mẹ bởi vì mỗi đêm ngủ không ngon, quầng thâm nơi đáy mắt càng ngày càng đậm, trong lòng thở dài, đây thật sự là nguyên nhân và kết quả tuần hoàn báo ứng — Hắn đã từng có bao nhiêu ghét Tô Phiếm tồn tại bên cạnh mình, bây giờ thì có bao nhiêu hy vọng y có thể trở về. Hắn đã từng có bao nhiêu căm ghét anh trai này, bây giờ thì nhớ y biết bao — Hắn nhớ đến những ngày tháng bọn họ cùng nhau ở Mạnh Quả cùng Mục Thiên Chương không buồn không lo, nhớ đến sinh hoạt của mấy ngày vừa mới đến Yangon học tiểu học, trong thời gian đó hắn thậm chí còn năn nỉ cha mẹ để cho hắn về trường một chuyến, hắn đem túi sách nhỏ, quần áo nhỏ còn có sách mà Tô Phiếm yêu thích nhất, còn có bài tập mà Tô Phiếm mới làm có một nửa đều mang về. Tô Trạm cảm thấy, những thứ này Tô Phiếm đều muốn dùng, đợi y trở về, A Phiếm sẽ tiếp tục xem những quyển sách chương 31.

trọng sinh chi tô trạm